Xuất phát điểm là sau khi được thưởng thức ở Sen Trần Hưng Đạo em rất
chi là ấn tượng với món tráng miệng này: bên trên là lớp đường được làm
tan chảy tạ thành lớp màng mỏng xém vàng, ăn giòn tan. Bên dưới là vị
mềm mượt, béo ngậy, thơm mùi lá dứa và có màu xanh rất là mát mắt, ko có
lớp caramel.
Nhưng em cứ gọi như vậy vì theo suy đoán của em thì nguyên liệu và cách
làm cũng giống caramen thôi. Hỏi nhân viên tên món thì được các em ý trả
lời đại loại là "lá dứa với kem tươi đem nướng lên"
Khổ quá, về đi tìm lá dứa để làm thử xem suy luận của mình có đúng ko
thì chợ ko có, lại phải nhờ chị tittom cứu bồ (em cám ơn chị nhé

).
Có nguyên liệu rồi em xoay trở các kiểu nào nướng, nào hấp...nhưng đúc
kết lại là phải hấp cho chín hỗn hợp rồi mới tiến hành rắc đường và đem
nướng mới đúng quy trình. Có mẻ muốn ngậy hơn em tăng whipping nhưng
thành phẩm mềm quá, khi xúc ko có độ mượt nên CT dưới đây ổn nhất
* Nguyên liệu:
- Trứng gà: 10 quả
- Lá dứa: 50gr
- Nước: 100ml
- Whipping: 200ml
- Sữa tươi: 700ml
- Đường: 70gr (tùy khẩu vị)
- Vài giọt vani
* Cách làm
- Lá dứa rửa sạch, cắt nhỏ, đem xay nhỏ cùng 100ml nước. Lọc qua một miếng vải, vắt kĩ để thu được 100ml nước lá dứa
- Trứng đánh tan (có thể bỏ bớt 1 lòng trắng để caramel ăn mềm hơn nếu
mua trứng quả to). Hòa sữa với đường cho vừa khẩu vị rồi hòa với trứng
- Lọc trứng qua rây để hỗn hợp được mịn, rồi đổ nước lá dứa vào cùng.
Thêm 1-2 giọt vani cho thơm, ko nên cho nhiều sẽ át mất mùi thơm của lá
dứa. Tiếp đến ra cho kem whipping (có thể hòa luôn whipping cùng đường +
sữa ở khâu trước)
- Múc ra dụng cụ đựng rồi đem hấp
- Cách hấp như cách hấp caramel thông thường, canh thật nhỏ lửa, mở vung
thường xuyên để tránh hơi nước đọng. Hấp khoảng 30ph đối với dụng cụ
đựng nhỏ hoặc mỏng, thêm 10-15ph với dụng cụ đựng dày. Cảm quan là khi
nghiêng qua nghiêng lại thấy bề mặt caramel núng nính là đã chín
- Em bắt đầu rắc đường để nướng. Sau mấy lần bật lò thật nóng, đặt
caramel sát với thanh nhiệt thì đường chảy nhưng mặt caramel cùng phồng
tướng lên, rỗ một ít --> ko được. Em kết luận là chỉ có cách dùng đèn
khò mới đạt được tiêu chí đường chảy cháy xém mà thành phẩm ko bị rỗ
mặt. Ông ngoại có đèn khò nhưng ko cho mượn để "nghịch linh tinh"
- Huỷ bỏ kế hoạch nướng với khò, lần cuối cùng em dùng máy sấy dí sát
vào sấy thì khả quan hơn, đường chảy và khi nguội cũng giòn tan, nhưng
ko có màu vàng xém. Tuy nhiên, sau khi cho vào tủ làm lạnh thì đường
chảy ra nước hết, và đó là mẻ lá dứa cuối cùng
Em tạm bằng lòng với CT mình thu được, ko cần chưng caramel, ko cần lớp
đường trên mặt, chỉ cần được ăn cái mềm mềm, ngậy ngậy, thơm mùi lá dứa
này là em đã mãn nguyện rồi
